Chương 9. Chương trước Chương tiếp. Tô An ôm Tô Bảo, ngồi ngay ngắn một bên trên ghế sô pha, môi gần như mím thành một đường thẳng.Đèn chùm phức tạp tản ra ánh sáng nhu hòa mờ nhạt, đổ bóng râm lên mặt Tô An, Tô Bảo được Tô An ôm vào trong ngực, cố sức ngước Một trong những điều giúp bạn chữa cháy những tình huống khó giải quyết đấy với đối phương là nam giới thì một món quà nho nhỏ thể hiện mức độ quan tâm của chính bản thân bạn, hay quà sinh nhật cho nam ý nghĩa anh ấy thấy mình là người không thể nào bỏ lỡ. [Dịch giả: [L.A]_TRÀ XANH TEAM Designer: [L.A]_Tơ Chiêu Nghi Bàn tay vàng, Có baby, Cưới trước yêu sau, Dưỡng thành, Duyên trời tác hợp, Đô thị tình duyên, Gương vỡ lại lành, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Ngôn tình, Nguyên sang, Nhẹ nhàng, NL, Sủng, Thanh mai trúc mã, 1Vs1, Nghiệp giới tinh anh Có người thầm yêu anh. Anh vẽ bầu trời xanh Em tô hoa hồng đỏ Lại đây em nói nhỏ Em cực kì thích anh. Chú cá vàng bé nhỏ Mãi ở chiếc bể xanh Mọi thứ đều không rõ Chỉ nhớ về mỗi anh. Có bông hồng màu đỏ Nở ở phía xa xa Có một tình yêu nhỏ Chờ ngày anh nhận ra. Ái tình sét đánh của anh Tặng em một đóa vì anh yêu rồi. Màu hoa đại diện lòng tôi Tình yêu sâu sắc thay lời trái tim Anh đây đã phải lòng em Tặng em một đóa hồng tim tím buồn. Ánh nhìn cuốn hút anh luôn Em là một đóa hoa hồng tim anh. Truyền Thuyết Hoa Hồng Tím Tác giả . Bạn đang đọc truyện Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ của tác giả Khanh Bạch Y. Mãi đến một ngày nào đó, sau khi Tô đại mỹ nhân để lại tờ giấy thì biến mất bặt vô âm mới biết được Tô An vẫn luôn gan to bằng năm sau, Tô Diễn yêu cầu từ chức quản lý cấp cao ở ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ, chuyển công tác làm Tổng giám đốc ở khu vực Châu Á - Thái Bình thành phố N, Tô Diễn thành công bắt được Tô An cùng với cậu con trai bảo bối Tô Bảo của muốn Tô Bảo, nhưng anh càng muốn em, An An. Tô An nửa ghé vào trên quầy bar bằng gỗ rắn chắc, ngón tay khẽ chạm vào ly rượu nhỏ trượt một nửa vòng tròn nhỏ, lòng bàn tay dính một chút rượu lạnh Thanh biết tửu lượng của Tô An không tốt, chỉ cần uống một chút cũng sẽ say, nếu say sẽ không thành thật, vì thế đưa tay cầm lấy ly rượu trong tay Tô An đi, lại vỗ nhẹ vào má cô “Tô Bảo khóc rồi, Tô Bảo đang tìm mẹ đấy.’’Tô An vung cánh tay lên, nhìn Đông Thanh, đột nhiên nở nụ cười “Mày đừng gạt tao, tao sẽ không bị mày lừa giờ Tô Bảo đang ở cùng với ba ba Thỏ của nó, chơi rất vui vẻ, nhãi con, sao mày có thể ngốc như thế chứ.’’Đông Thanh “……”“Tao nói cho mày biết, tao lớn đến thế này rồi, nhưng chưa có bất cứ người nào có thể lừa được tao, ngoại trừ Tô Diễn.’’Đông Thanh không hổ danh là giáo viên dạy ngữ văn, giỏi nhất là nghiền ngẫm từng chữ từng chữ một, chẳng mấy chốc đã nắm bắt được hai điểm mấu chốt rồi ghép lại với nhau thành một câu hoàn chỉnh “Ba ba Thỏ là Tô Diễn?’’Tô An ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt xinh đẹp khẽ híp lại, giống như một chút mèo Ba Tư tao nhã “Chồng của tao, vừa đẹp trai lại có tiền, xuất sắc đến mức phụ nữ nhớ thương anh ta có thể xếp hàng dài từ đầu phố Wall đến cuối phố, được tạp chí bầu chọn làm người đàn ông mà phụ nữ muốn gả nhất năm nay, không gì sánh nổi.’’“Nhãi con Đông Thanh, tao đã ly hôn rồi.’’“Tao biết mày ly hôn.’’ Đông Thanh định lấy chai rượu bên cạnh Tô An lại An ôm chai rượu nghiêng người một cái, tránh thoát khỏi động tác của Đông Thanh, lầm bầm lầu bầu “Nhưng anh ta chẳng những không ký tên mà thậm chí còn không thừa nhận! Lừa gạt tao vào dưới mí mắt của mình, ồ, hơn nữa còn mua lại Hạc Viên mà tao thích nhất.’’Nói xong, Tô An tự động thả chai rượu ra, ánh mắt càng ngày càng mông lung.“Còn có, thực ta tao cũng không làm ra vẻ như vậy, không thể chịu khổ, lúc còn nhỏ ngốc nghếch bị cảm mạo sẽ không uống thuốc con nhộng, nhưng sau đó lớn hơn một chút đã không còn ngốc nghếch như thế nữa ấy luôn rất bận rất bận, tao tự hỏi liệu rằng anh ấy có thể quan tâm tao nhiều hơn một chút nữa được không, cho dù phải mất một thời gian… Sau đó lúc tao bị cảm bị ốm, anh ấy sẽ dành một chút thời gian dỗ dành tao uống thuốc…’’Tô An nói đứt được những lời này, Đông Thanh cảm thấy đau lòng không thôi, đại mỹ nhân Tô An mà cô quen biết vẫn luôn là kiểu người đẹp có gai, đẹp thì đẹp, nhưng không thể chạm vào, cũng không ai có thể bẻ được lớp gai ấy, bởi vì những thứ đâm vào tay sẽ mãi mãi sáng đẹp, mãi mãi hướng về ánh mặt Một mình mang theo Tô Bảo, chăm sóc nuôi nấng Tô Bảo đến trắng trẻo mập mạp, cuộc sống hàng ngày gọn gàng ngăn nắp, sẽ nướng bánh quy nhỏ thơm ngọt, sẽ làm đủ loại bánh kem với kiểu dáng phức tạp, bản thiết kế cũng giống như chủ nhân của nó, xinh đẹp chói đến đây, Đông Thanh đặt tay lên bờ vai đã khẽ run rẩy của Tô An, giống như đang dỗ dành Tô Bảo mà vỗ vỗ sống lưng Tô An dần dần bình tĩnh ghi ta dịu êm vang lên trong quán rượu nhỏ.“Hi, mỹ nữ? Một mình sao?’’ Chẳng biết từ khi nào một người đàn ông ra dáng công tử bột đã đứng bên cạnh Đông Thanh, người nọ khẽ cúi người chống tay bên cạnh Đông Thanh, nói “Mỹ nữ, chúng ta ngồi xuống cùng uống một chén, thế nào?’’Đông Thanh liếc mắt một cái, phớt lờ người vừa mới chào hỏi, bàn tay đang vỗ vỗ sống lưng Tô An cũng dừng An đã chạm vào một chút rượu, đã say nhưng trong cơn say lại có một vài phần tỉnh táo, hoàn toàn vứt bỏ khí chất ưu nhã ngày thường ra sau đầu, ngẩng đầu lên từ khỏi khuỷu tay, đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ khẽ mấp máy, sau đó phun ra mấy chữ “Mắt anh bị mù sao?’’Người đàn ông bị Tô An nói mù mắt cũng không tức giận, cầm ly rượu trong tay, nụ cười trên môi càng thêm dịu dàng, trêu đùa với Đông Thanh, thậm chí cánh tay còn quàng qua bả vai cô “Mỹ nữ, người bạn này của em rất có cá tính đấy.’’Đông Thanh lặng lẽ thu cánh tay đang đặt trên lưng Tô An về, nhắm mắt An đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa say không phải có cá tính mà là cực kỳ có cá tính. Một giây tiếp theo, hỗn hợp rượu pha với đá lạnh đã chảy dài trên khuôn mặt gã đàn ông đang cố gắng săn tìm mỹ nhân.“Vị tiểu thư này, phiền cô làm rõ mọi chuyện trước cho tôi.” Gã đàn ông bày ra vẻ mặt lạnh lùng.“Xin lỗi, nhưng còn phải mời vị tiên sinh này làm rõ mọi chuyện trước đã.’’ Một giọng nói đột nhiên xen Ngôn nửa ôm lấy Đông Thanh đang ngồi trên ghế cao nhỏ.“Ôn Ngôn?’’ Đông Thanh hơi sửng sốt một chút, nhanh chóng đưa tay nắm lấy cô tay người đàn ông tên Ôn Ngôn hình người đàn ông vô cùng xuất sắc, đặc biệt là khí chất toát ra từ người anh, tựa như gió mát, tựa như trăng sáng, ôn nhu như An khẽ híp mắt nhìn Đông Thanh đang được người đàn ông vừa mới đi tới ôm lấy, sau khi xác nhận cô ấy sẽ không bị gã đàn ông có ý định săn tìm mỹ nhân kia động tay động chân một lần nữa mới hoàn toàn gục xuống cửa sổ hướng ra phố của quán rượu sạch bong, không dính một hạt bụi, thậm chí còn có thể dùng làm gương An chống cằm lên mu bàn tay, phồng má nhìn Đông Thanh và Ôn Ngôn đang tán tỉnh nhau trong cửa sổ, đưa ngón tay vẽ thành một hình trái tim lên bàn tay hai người đang nắm chặt nhau được phản chiếu trên cửa người yêu nhau thì làm gì cũng hạnh phúc, cho dù chỉ là một cái nắm tay đơn giản, không nhiễm bất cứ ham muốn sắc dục trước sau khi bữa tiệc tối kết thúc, lúc đưa cô về nhà Tô Diễn đã nói yêu cô, khi đó cô chỉ qua thích, Tô Diễn nói yêu, sau ba năm xa cách, anh nói yêu cô thích Tô Diễn thì Tô Diễn đang bận rộn với công việc của mình, anh bận, cô có thể chờ, chờ một ngày, chờ hai ngày, chờ ba ngày, chờ mười ngày nửa tháng cũng được, chỉ cần anh đáp lại từng cái từng cái một, cô cũng có thể vui vẻ chờ đợi giống như Tô hai năm sống chung với nhau, Tô An cảm thấy bản thân mình giống như một cô tình nhân của Tô Diễn, là người giúp anh giải quyết nhu cầu sinh lý một cách danh chính ngôn có một cuốn tạp chí kinh tế nào xếp hạng câu nói nực cười nhất thế giới, cô nhất định sẽ đề cử cái tên Tô khi chờ Tô Bảo ngủ say rồi xác nhận nhóc con sẽ không tỉnh lại Tô Diễn mới đi đến thư An đi tham dự buổi liên hoan với tổ làm việc, anh đón Tô Bảo từ chỗ của Tô An, nhóc con rất ngoan, trước khi đi Tô An đã cho cậu nhóc ăn xong cơm tối, Tô Diễn nhìn Tô Bảo chơi một lát rồi ngoan ngoãn đi trong thư phòng chỉ chừa lại một chiếc đèn tường nhỏ, độ chiếu sáng không lớn, điện thoại di động để làm việc vẫn còn đang kết nối với một cuộc trò Dịch ở đầu dây bên kia điện thoại vẫn đang mắng chửi người một cách văn minh “Tôi thấy bản kế hoạch này của cậu viết rất tốt, nó tốt là tốt ở chỗ thần tiên đánh rắm, không giống người bình thường.’’Đầu ngón tay chạm vào hộp thuốc lá, nhẹ nhàng gõ gõ, Tô Diễn rút một điếu ra, đôi môi mỏng ngậm lấy, bật lửa, hút một hơi, Lâm Dịch ở đầu dây bên kia vẫn chưa mắng đến khi Lâm Dịch mắng xong, anh đã hút sang một điếu khác, tàn lửa nơi đầu ngón biến mất.“Bã xã cậu đâu rồi?’’ Lâm Dịch ném bản kế hoạch cho người trợ lý, khoảng thời gian gần đây hắn đang bận rộn với kế hoạch thu mua và sát nhập ở nước ngoài, đồng thời thực hiện một số dự án trong nước, bận đến mức không có thời gian đi ngủ.“Vẫn chưa về.’’Lâm Dịch nhất thời im lặng không nói gì, cũng rút một điếu thuốc ra, châm lửa, hút một hơi thật sâu, nhìn thế giới tài chính rực rỡ đèn đuốc sáng trưng bên người làm ngành nghề này, đặc biệt là đạt đến địa vị chức vụ cao như bọn họ, từ trước đến này đều có hàng tá phụ nữ vây xung quanh, thậm chí còn được đổ xô tặng người lên cấp bởi vì công việc quá bận rộn, bọn họ không có thời gian rảnh rỗi cũng như tinh lực đi dỗ dành phụ nữ bên cạnh biết không ít chuyện xảy ra giữa Tô Diễn và Tô An, lúc còn đi học, mấy người bọn họ còn đánh cược rằng sau này Tô Diễn nhất định sẽ là người kết hôn muộn nhất, nhưng lại không thể nào ngờ được cuối cùng cậu ta lại là người kết hôn sớm nhất trong số bọn từ đầu anh vẫn luôn cho rằng đó là một cuộc liên hôn kinh tế, nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại thì có lẽ không đến mức, giới tài chính lớn như thế, gia nghiệp Tô gia lớn, sản nghiệp có liên quan rất nhiều, với gốc rễ đó, bọn họ khinh thường những cuộc liên hôn kinh tế và cũng không cần đến liên hôn kinh tế, trong xương tuỷ người Tô gia đều tương đối kiêu ngạo mà trong xương cốt Tô Diễn càng kiêu ngạo hơn bất cứ ai giản mà nói, Tô Diễn có thể là cậu con rể trong mộng của các bậc trưởng bối lớn tuổi trong giới tài chính, ngoại từ gia thế xuất sắc, năng lực vượt trội ra thì cậu ta còn sở hữu một gương mặt đủ để khiến biết bao phụ nữ kiêu căng không biết trời cao đất dày cũng phải điên cuồng, mất tỉnh thật lòng mà nói, Lâm Dịch lại cảm thấy Tô Diễn không phải là mẫu người lý tưởng để kết ta quá lý trí, lý trí đến mức tính tình trở nên lạnh lùng nhạt Diễn một lòng tập trung vào công việc, không phải là người thích hợp để yêu đương hẹn hò hay dỗ dành phụ nữ mà chỉ phù hợp với một cuộc hôn nhân có giá trị thương mại, ngay từ lúc bắt đầu đã có mục tiêu và nhu cầu rõ thuốc lá tản đi, Lâm Dịch lại hỏi một câu mà trước kia anh đã từng hỏi “Cậu và bã xã mình thực sự là tự nguyện kết hôn?’’“Ừ.’’Tô An chính là đối tượng mà anh đã gật đầu rồi mới cưới hỏi đàng hoàng vào Dịch giễu cợt khịt mũi một tiếng “Vậy tại sao bã xã cậu lại không cần cậu nữa? Cũng phải, cậu để bà xã mình ở bên ngoài ba năm, với tính cách kia của Tô An, nếu ngay từ đầu cô ấy không thích cậu thì có thể kết hôn với cậu sao? Lúc trước còn nói gì mà tôn trọng quyết định của cô ấy, để cô ấy tự do, vậy tại sao bây giờ cậu lại mỏi mắt trông mong cô ấy làm gì? Cậu là thần tiên phương nào, sao đến cả lời nói cũng khác với người thường như thế?’’“Bà xã cậu thực sự không tỏ vẻ một chút gì với cậu sao? Cũng giống như cho rằng đồng đô la Úc sẽ mất giá, thì có lẽ tất cả những mong chờ của bà xã cậu với cậu cũng đã trượt dốc xuống vực thẳm giống như đồng đô la Úc vậy.’’Tô Diễn lập tức cúp điện thoại của Lâm tỏ An cảm thấy anh bị ra một hơi khói cuối cùng, Tô Diễn dụi tắt tàn thuốc trong gạt khi kết hôn với Tô An, đương nhiên anh cũng cảm nhận được Tô An vẫn luôn ở bên cạnh cô không phải là trọng tâm của anh, trọng tâm cuộc sống của anh đã đặt lên công việc, bận rộn với các dự án đầu tư ngân hàng, thường xuyên công tác xa nhà, mở các cuộc họp, tham gia các bữa tiệc xã giao, cô gái nhỏ lúc trước vẫn luôn đứng ở phía sau dõi theo anh càng lúc càng trầm lặng, càng lúc càng yên cho đến một ngày nọ, sau khi Tô An rời đi, trong lòng anh bỗng nhiên xuất hiện một khoảng trống rỗng, thời gian trôi qua trở nên càng lúc càng khó là vào ban đêm, mỗi khi nhắm mắt lại, anh luôn cảm thấy như thể Tô An vẫn luôn nằm bên cạnh mình, mềm mại, ngoan Tô An rời đi chỉ để lại một lời nhắn Tô Diễn, chúng ta ly hôn đi, cuộc sống vợ chồng không có tình cảm làm nền tảng thực sự quá mệt mỏi, thực ra em cũng không thích anh nhiều đến này anh nhất định sẽ gặp được một người phù hợp với anh hơn anh hạnh phúc cái xương cốt Tô Diễn quá kiêu ngạo, Tô An không thích anh, vậy anh sẽ để cô tự cả những đồ đạc có liên quan đến Tô An đều bị anh cất đi rồi giao cho quản gia dọn dẹp quét tước thường dối trưởng bối Tô gia, Tô An trở thành một cái tên cấm kỵ trước mặt anh, bất cứ ai cũng không thể nhắc lý trí quá mức, mọi tình cảm trong lòng đều không bộc lộ ra ngoài, một ngày nọ, khi đêm dài trôi qua quá khó khăn, ma xui quỷ khiến thể nào lại thôi thúc anh mở cánh cửa phòng mà anh và Tô An đã từng ở kể từ khi kết hôn, lật xem cuốn hoạ ký graffiti của Tô An mới biết phải không thích, mà là tất cả những tình cảm của mình đều không được đáp dám lún quá sâu, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc thoại đặt trên quầy bar đúng lúc vang lên, Ôn Ngôn và Đông Thanh vẫn giữ im lặng, di động rung lên rồi chậm rãi trượt đến bên mép quầy Thanh biết tửu lượng Tô An không tốt, nhưng lại không biết một Tô An tửu lượng không tốt uống rượu say lại làm ầm ĩ giống như một đứa trẻ chưa lớn thế này, cô cầm lấy điện thoại di động của Tô An nhét vào trong tay cô, nói “An An, mày nhận điện thoại trước đi được không?’’Tô An nhận điện thoại, Đông Thanh được Ôn Ngôn đút cho một thanh socola gạo hạt vẻ như người ở đầu dây bên kia đã nói gì đó, Tô An không muốn nghe liền hét lên một tiếng “Diễn Diễn.’’ Trong giọng nói mang theo vẻ nịnh nọt nũng nịu mà có lẽ ngay cả bản thân Tô An cũng không thể nhận ra được.“Khụ khụ.” Đồng Thanh bị những mảnh vụn của thanh socola làm cho nghẹn, liếc mắt nhìn sang Ôn Ngôn mặt vẫn không đổi sắc ở bên cạnh. Nếu không phải thanh điệu không giống nhau, thiếu chút nữa Đông Thanh đã cho rằng Tô An đang gọi Ôn Ngôn rồi.“Ngôn Ngôn?’’ Đông Thanh nhỏ giọng gọi một tiếng, nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của Ôn Ngôn, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý xấu, một tiếng lại một tiếng “Ngôn Ngôn” phát ra từ miệng An cúp điện thoại, học theo dáng vẻ mặt không đổi sắc của Tô Diễn nhìn hai con người vẫn đang tán tỉnh nhau, đưa tay gõ gõ lên quầy bar “Phiền hai đồng chí có thể tôn trọng Tô mỗ tôi một chút được không?’’Xuyên qua cánh cửa sổ sát đường của quán rượu nhỏ Muse, bên ngoài xe cộ qua lại nườm nượp không ngớt, ánh đèn đường kiểu Âu nơi góc đường lẳng lặng đứng đỏ toả ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt dịu chiếc xe Mercedes- Benz màu đen với kiểu dáng hiếm thấy tách khỏi dòng xe cộ, chậm rãi dừng lại trước cửa quán rượu người đàn ông trẻ tuổi khí chất trầm ổn bước từ trên xe xuống, người nọ mặc một bộ vest được cắt may khéo léo, hoàn toàn khác biệt với khung cảnh đường phố xung An đột nhiên nhảy xuống khỏi chiếc ghế cao, đẩy cánh cửa quán rượu Muse ra, lao thẳng về phía người đàn ông với vẻ mặt vô cảm đang đứng bên ngoài.“An An!’’ Đông Thanh gọi Tô An một tiếng, nhưng Tô An đã chạy ra còn cách nào khác, chỉ có thể cầm lấy túi xách mà cô nàng đặt trên ghế, kéo Ôn Ngôn đi theo Tô An ra ánh đèn mờ ảo nơi góc đường, Tô đại mỹ nhân Tô An không sợ trời không sợ đất, luôn trầm tĩnh khôn khéo của chúng ta đang ôm lấy cổ người đàn ông, hai chân vẫn còn mang giày cao gót kẹp chặt trên eo người nọ, khóc nức An thực sự đã khóc, vừa khóc vừa không ngừng lẩm bẩm “Diễn Diễn, Diễn Diễn!’’“Tô Diễn, anh đừng quá đáng, tại sao lại không ký tên!’’Tô Diễn giữ lấy chân Tô An dựa vào thành xê, để mặc hai chân cô kẹp vào eo anh, cầm chiếc túi Đồng Thanh đưa cho, nói “Cảm ơn.’’Từng đợt từng đợt gió đêm thổi qua khiến mái tóc Tô Diễn rơi loã xoã trước trán, con ngươi đen nhanh không một gợn sóng dao động, nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh Đông Thanh, anh khẽ gật Ngôn và Tô Diễn liếc mắt nhìn nhau một cái, chào hỏi “Tô tiên sinh, đã lâu không gặp.’’“Đã lâu không gặp.’’ Tô Diễn mở miệng, giọng nói khàn khàn “Gửi lời hỏi thăm của tôi đến chú Ôn.’’Nửa ôm Tô An đặt xuống ghế phụ, Tô Diễn lái xe rời đi, con đường đi đến Thấm Viên vào đêm hôm khuya khoắt không một bóng người, cả đường thông chờ đèn đỏ, Tô Diễn lấy một chai soda từ trong tủ lạnh nhỏ trên xe ra, vặn nắp, đặt miệng chai đến bên miệng Tô An cúi đầu, vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng bình nước một chút rồi mới uống, nhưng vừa uống được mấy hớp lại đột nhiên mở to mắt, cố gắng nhìn người trước mặt, khi mấy bóng người mờ ảo hợp lại làm một mới thấy rõ là Tô Diễn, Tô An lại mím môi trên.“Không uống.’’ Tô An lắc lắc đầu nói “Có phải vừa rồi anh đã bỏ thuốc vào trong nước cho em uống không?’’Tô Diễn vặn nắp chai lại, ném chai nước ra ghế sau, khởi động xe một lần nữa.“Diễn Diễn?’’ Tô An nhắm mắt lại, nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe, một tiếng lại một tiếng không ngừng gọi Diễn một tiếng gọi, sắc mặt Tô Diễn càng trở nên u biết tửu lượng Tô An không tốt, Tô An cũng nghe lời gần như không chạm vào rượu, ngay cả khi xuất phát từ phép lịch sự phải uống rượu thì cũng chỉ khẽ nhấp môi một chút mà thôi, bây giờ một Tô An uống say lại giống hệt như cái đuôi nhỏ Tô Bảo, cực kỳ dính đạp chân ga bên dưới, chẳng mấy chốc đã đến Thấm máy, Tô Diễn không vội vàng xuống xe mà quay người sang giữ cằm Tô An hỏi “Anh cho thuốc gì vào trong nước của em mới được?’’Trên môi Tô An còn vương lại hương rượu rồng, đôi môi màu hồng hạnh non mềm lấp lánh ánh nước, ngón tay Tô Diễn đè lên môi Tô An, chỉ mới đè một chút, đầu ngón tay đã nhuốm một màu đỏ nhàn nhạt.“Loại thuốc khiến em thích anh đấy.’’ Tô An đã hoàn toàn Diễn cởi dây an toàn trên người Tô An ra, ôm cô xuống xe bị đóng lại, Tô Diễn đặt Tô An đang không thành thật lên thân An bị Tô Diễn ôm đặt lên trên cửa xe “Diễn Diễn, anh thích em không?’’Giọng nói lúc say của Tô An mềm mại lại làm say lòng cơn gió đêm thoảng qua, lá rơi xào Diễn đè lên người Tô An, khàn giọng nói “Thích.’’“Thật trùng hợp.’’ Tô An ôm cổ Tô Diễn, kiễng chân thì thầm bên tai Tô Diễn “Trước kia em cũng rất thích anh, rất thích rất thích anh.’’“Vậy còn bây giờ?’’“Bây giờ sao?’’ Tô An cười một tiếng, nói “Em không muốn thích anh nữa, thích anh thực sự quá mệt mỏi, Tô Diễn.’’“Nhưng không muốn là một chuyện.’’ Ngón tay Tô An chậm rãi trượt xuống cằm Tô Diễn, đầu ngón tay khẽ nâng cằm anh lên “Tô Diễn, có phải anh cảm thấy em rất không có chí khí không, em không muốn thích anh, nhưng…’’Tay nàng hơi lạnh, nhưng khi vuốt ve qua lại trên cằm Tô Diễn lại giống như mang theo lửa nóng, dính chặt vào da thịt anh.. *Đây là truyện dự thi. Đọc xong bạn hãy click vào phần nút điểm số dưới chữ "ĐÁNH GIÁ ĐỘC GIẢ" để vote ủng hộ nhóm dịch nhé. Kết hôn được hai năm, ấn tượng mà Tô An cho Tô Diễn vẫn luôn là xinh đẹp, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, cho dù là lúc thân mật với nhau trong đêm khuya vắng là kiểu ngoan ngoãn nghe đến một ngày nào đó, sau khi Tô đại mỹ nhân để lại tờ giấy thì biến mất bặt vô âm mới biết được Tô An vẫn luôn gan to bằng năm sau, Tô Diễn yêu cầu từ chức quản lý cấp cao ở ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ, chuyển công tác làm Tổng giám đốc ở khu vực Châu Á - Thái Bình thành phố N, Tô Diễn thành công bắt được Tô An cùng với cậu con trai bảo bối Tô Bảo của muốn Tô Bảo, nhưng anh càng muốn em, An tình tặng ngườiEm từng lãng phí thời gian, thậm chí là liều lĩnh đến mức xem thường cái chết, đã từng nghĩ đến việc buông bút vẽ rồi cứ như vậy mà ngã vào vũng bùn không trông đợi gì nữa, sau này, bởi vì gặp được anh mà em bắt đầu khát vọng trời yên biển lặng, năm tháng bình an - Tô từng cùng em ngày ngày chung đụng, không rõ tình yêu, ba năm sau đó, nhớ em đến tận xương cốt, mới biết rằng mình yêu em thật nhiều nhưng anh lại chẳng biết điều đó - Tô gia ngân hàng biểu cảm lãnh đạm cấm dục không sợ trời không sợ đất x Nhà thiết kế không gian yêu diễm hận trời hận đất.*Chủ yếu lên quan đến nghiệp vụ ngân hàng đầu tư, điển tích về lâm viên tư nhân.*1v1, tình yêu và hôn nhân, Mary Sue, sủng sủng sủng, ngọt ngào tới mức làm chân bạn mềm nhũn, HE-Lời editor Các thông tin trong truyện được đặt ra theo trí tưởng tượng và vốn kiến thức của tác giả, hy vọng mọi người đọc truyện vui vẻ, không nên nhầm lẫn bối cảnh trong truyện vào thực tế. Mua xong đồ từ trung tâm mua sắm, Tô An lái xe đưa Tô Bảo về đường đi không ngắn, Tô Bảo dựa vào ghế an toàn trẻ em mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Đầu Tô Bảo trắng trẻo non nớt nghiêng qua dựa vào cửa sổ xe, thịt trên gương mặt bị đè ép, môi không ý thức được mà tách ra chu thế nào cũng thấy đáng An từ trong kính chiếu hậu nhìn thoáng qua, thỏa mãn nhếch môi một tiểu khu, dừng xe ở dưới lầu xong, Tô An mở cửa sau của xe ra, ôm Tô Bảo ra Bảo lẩm bẩm vài tiếng, có chiều hướng tỉnh An một tay vững vàng đỡ Tô BẢo, tay kia xoa lên lưng Tô Bảo, dịu dàng dỗ dành “Tô Bảo ngoan.”Hai tay Tô Bảo nắm thành quả đấm nhỏ mềm nhũn, ở trong ngực Tô An duỗi tay chân, đầu gối lên bả vai Tô An, dần dần lại ngủ thiếp sáu giờ cuối mùa hè, nhiệt độ không khí không khô, ánh nắng chiều cách mặt đất rất An đứng ở cửa sau của xe, ôm Tô Bảo ngẩng đầu nhìn trời. Bầu trời hoàng hôn ráng màu quất và màu xanh lam, tầng mây núi non trập trùng, phủ cho xung quanh một mảnh màu vàng kim không khí bình lặng yên ả như thế này trước kia cô có cố gắng thế nào cũng không thể cảm nhận mà vẽ lại, ngược lại bây giờ cô lại có thể ôn hòa nhã nhặn mà phác họa ra, thế nhưng những lý tưởng và khí phách từng chôn sâu nơi đáy lòng cũng đã chết tháng dài đằng đẵng, trời đất vốn rộng lớn, khí phách ngạo nghễ mà tuổi trẻ nên có cuối cùng cũng như một nắm cát vàng bị chôn vùi, lý tưởng cũng theo đó mà hao mòn thấy tiếng hít thở vững vàng, nhỏ thấp của Tô Bảo, Tô An nhẹ nhàng đóng cửa sau của xe lại, vòng qua ghế lái phụ, hơi cúi người chuẩn bị lấy túi mua sắm lớn nhỏ từ bên trong người, tránh cho đầu của Tô Bảo va vào trần xe, cánh tay trái nhỏ gầy của Tô An xuyên qua mấy cái túi mua sắm, ôm túi mua sắm từ ghế lái phụ ra ni lông màu trắng phác họa làn da trên cánh tay, không bao lâu liền siết ra dấu vết màu đỏ thật Tô An ôm Tô Bảo chờ thang máy, có chút hối biết thì đã không mua nhiều đồ như vào thang máy, Tô An mới hậu tri hậu giác* ý thức được một vấn đề khác, cô làm sao mới có thể lấy ra chìa khóa từ trong túi với điều kiện tiên quyết là không làm Tô Bảo tỉnh lại.* Hậu tri hậu giác là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm.Vẫn luôn xoắn xuýt đến khi cửa thang máy mở, Tô An vẫn chưa thoát ra khoải sự rầu khỏi thang máy, Tô An ngẩng đầu một cái, nhìn thấy Tô Diễn dựa vào cửa nhà Diễn còn mặc âu phục màu đen lúc gặp cô buổi sáng, chân dài eo hẹp. Giờ phút này đầu ngón tay của anh cầm một điếu thuốc, hơi cụp mắt cũng chưa châm An lại không kiềm chế được sự xúc động mà cau hôn với Tô Diễn hai năm, cô từ trước đến nay chưa từng thấy Tô Diễn hút mặt, khóe mắt của Tô An nhìn thấy lông mi thật dài của Tô Bảo, giống như Tô Diễn, lông mi dài, ở nơi gần đuôi mắt, lông mi hơi vểnh lên ra người tới, Tô Diễn thu điếu thuốc lại, nhìn về phía Tô mắt từ khuôn mặt Tô An chậm rãi hướng xuống dưới, khi nhìn thấy cục thịt nhỏ trong ngực Tô An, Tô Diễn ngay cả lông mày cũng không nhướng, dường như cũng không phải kinh ngạc khi nhìn thấy trên cánh tay nhỏ gầy của Tô An bị túi ni lông siết ra vết đỏ, không vui mím Diễn đi về phía râm cao lớn phủ xuống, Tô An ở dưới bóng râm như thế này, lông mi run rẩy không thể ức chế thở nam tính mát lạnh áp tới, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, bao vây mỗi một giác quan của cô, ngay cả lỗ chân lông cũng đang kêu gào.“Nó ngủ rồi?” Tô Diễn đương nhiên là chỉ Tô Bảo.“Ừm.” Tô An lên khoảnh khắc cô nhìn thấy Tô Diễn vào buổi sáng cô liền biết, mấy năm qua cô rời khỏi Tô Diễn, tất cả mọi chuyện đều không giấu được, cũng không có chỗ để nên, cô thoải mái, cũng không che giấu chuyện Tô Diễn hững hờ ừ một tiếng, cầm lấy túi mua sắm to nhỏ treo trên cánh tay Tô An cứng ngón tay của Tô Diễn hơi ngón tay của anh lướt qua cánh tay cô, mang đến cảm giác nhột từng cơn từng cơn. Nơi bị đầu ngón tay anh chạm qua, đầu tiên là lạnh buốt, sau đó giống như là lửa đốt, đau mua sắm bị lấy đi, cánh tay Tô An nhẹ đi, hai tay sít sao ôm lấy Tô Bảo.“Tô Diễn.” Tô An thấp giọng gọi anh “Chúng ta -”Ba chữ ly hôn rồi này vẫn chưa nói ra miệng, đôi môi đỏ mọng ẩm ướt, đầy đặn của Tô An liền bị một ngón tay đè trỏ của Tô Diễn để lên đôi môi khép khép mở mở, giống như đang không ngừng dụ dỗ anh của Tô An, khẽ híp mắt nhìn cô “Suỵt -”Yết hầu chuyển động một cái, giọng nói trầm thấp hơn mang theo từ tính truyền vào lỗ tai Tô An “Bảo Bảo ngủ rồi.”Vọt lên một cái, tai của Tô An hoàn toàn đỏ mắt xuống, Tô Diễn nhìn vết đỏ bị siết ra trên cánh tay của Tô An, ngón trỏ áp trên môi Tô An hơi dùng sức, nghiền ép lên môi châu* non mềm của Tô An.*唇珠 Là điểm chính giữa của môi trên.Tô An không khỏi lui về phía sau, bị ép dán lên vách Bảo trở thành nhân bơ bánh bích quy kẹp giữa cô và Tô lực trên môi không thu An nghĩ đến trước kia có một lần Tô Diễn hôn cô cũng là một buổi hoàng hôn thế đó cô đang ở trạng thái rất tồi tệ, muốn vẽ lại vẽ không ra, đặt bút thế nào cũng không có được cảm giác mình người nói, loại trạng thái này gọi là không có linh linh cảm cần phải kích học vẽ cảnh, có người tìm kiếm linh cảm trong sự kích thích, bắt đầu sa đọa, có người trời sinh linh cảm không được thì thành công, tu thân dưỡng không thuộc về loại người đầu tiên, cũng không thuộc về loại người thứ từng hâm mộ Tiêu Nhiễm, xuất thân thế gia, linh cảm trời sinh, lối vẽ tỉ mỉ tinh tế. Mà cô dường như lâm vào một loại trạng thái nôn nóng, chạy không ra lại trốn không thoát, nhất định phải kiên trì vẽ, hoàn thành bài tập của thầy hướng học đã nói với cô, linh cảm tìm được trong sự kích thích. Ví dụ như tình dục, ví dụ như rượu thuốc lá, ví dụ như rất nhiều…Cô không nào đó, buổi chiều, cô ở trong sân dựng giá vẽ, tay run rẩy lấy điếu thuốc thật lâu, không nhúc nhất, lương tâm cô áy náy. Nhà họ Tô cũ của cô, Trung y thế gia*, các bậc trưởng bối đều là đức hạnh đoan chính, không hề có sở thích gì xấu. Nếu như bị ông nội của cô dưới chín suối biết được một cô gái nhỏ cô đây đụng vào cái này, đợi sau này đi gặp ông sợ là sẽ bị lột một lớp da.* Nhà làm nghề y lâu đời.Sự tiêu vong của vương triều Đại Thanh có một nửa có thể quy cho thuốc phiện, tổ tiên nhà cô từng vì hoàng gia mà bán mạng ở Thái y viện, từng lập quy tắc hễ là người trong nhà, bất luận nam nữ, tất cả đều không thể đụng vào thuốc hai, cô không dám. Cô không thích mùi ấy, tình cờ, Tô Diễn kết thúc hội nghị ở ngân hàng chi nhánh. Vừa bước vào trong sân liền liếc thấy người phụ nữ của anh cầm điếu thuốc trong hoàng chân của Tô Diễn dừng lại, mũi chân đổi phương hướng, đi đến phía sau Tô An trực tiếp mà lặng yên không tiếng bị rút An hoàn hồn, đối diện với ánh mắt của Tô Diễn, ngẩn hoàng hôn, đôi môi đỏ mọng của Tô An cũng được vầng sáng nhuộm lên một lớp màu vàng nhàn nhạt lại nhu hòa, trong mắt đựng đầy ánh nắng nhỏ vụn, tràn đầy sự ngây đó Tô An ở trước mặt Tô Diễn vẫn là một bé ngoan, vô cùng biết vâng Diễn không An chột dạ trước, giải thích “Kích thích linh cảm.”“Kích thích thế nào?” Tô Diễn rũ mắt xuống, nhìn đầu ngón tay cầm điếu thuốc An kiên trì “Ví dụ như phụ….” Nghĩ đến dùng từ phụ nữ này đối với cô mà nói có lẽ không thỏa đáng, Tô An đổi từ “Ví dụ như đàn ông, ví dụ như…”Mấy chữ rượu thuốc lá này bao gồm cả từ ngữ phía sau Tô An nói không nên lời.“Đàn ông em có.” Tô Diễn ném thuốc đi, cúi người xuống, hôn lên đôi môi vẫn luôn như có như không dụ dỗ anh của Tô An không phản kháng, bị Tô Diễn đẩy lên trên giá vẽ, hai tay gác ở đằng sau, đầu ngón tay bấu víu giá vẽ thô ráp, dựa vào giá vẽ mặc cho Tô Diễn đòi của Tô Diễn lạnh, đôi môi mỏng tô viền lấy hình dáng môi của cô, nghiền ép môi châu của hôn đó, Tô An ở trong ánh sáng từng chút tối dần, nghe thấy tiếng hít thở càng ngày càng gấp rút của Tô An mở mắt ra, ôm Tô Bảo, nhàn nhạt nhìn về phía Tô Diễn dường như rất mệt mỏi, gần kề nhau, cô mới nhìn thấy màu xanh nhạt dưới mắt anh.“Cùng anh tham gia một buổi dạ tiệc.” Tô Diễn hơi khép hờ mắt An không để ý tới, môi giương lên một đường cong “Tô tiên sinh thật sự là quý nhân hay quên.”Cũng ly dị rồi còn muốn cô nghe lời cùng anh tham gia dạ tiệc, nằm mơ người xuống, rời khỏi sự giam cầm của Tô Diễn, Tô An một tay ôm Tô Bảo, tay kia từ trong túi lấy chìa khóa ra, mở khi cửa mở ra, Tô An xách túi mua sắm vào trong phòng rồi đóng cả hành động làm liền một bị đóng lại trước mắt Tô Diễn đưa tay bấm ngón tay đèn nén huyệt thái dương thình thịch nhảy lên, lấy điện thoại ra bấm gọi trợ lý.“Ừm, lễ phục tối nay đưa tới.”Bảo Bảo đang ngủ, tiếng gõ cửa quá ồn. Tô Diễn bảo Cao Lâm tối nay đưa lễ phục An nhìn thời gian còn sớm, dứt khoát cùng Tô Bảo chen chúc trên một cái giường, ngủ một thần trong lúc mông lung bị một trận tiếng gõ cửa có quy luật đánh thức.“Cộc cộc cộc” tiếng gõ cửa ba gõ một dừng, kiên nhẫn miệt Bảo buổi chiều chơi mệt rồi, lúc này vẫn không An nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, đứng dậy đi mở cửa.“Phu nhân, tôi đến đưa lễ phục.”Tô An một tay đỡ trên chốt cửa, nhìn Cao Lâm còn nói “Phu nhân yên tâm, sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian của phu nhân, chỉ lộ mặt là được rồi.”Không đợi Tô An sắp xếp lời từ chối, Cao Lâm thấp đầu một cái, giống như cúi đầu “Còn xin phu nhân nhất định phải đồng ý.”“Đi vào trước đi.” Tô An không biết từ chối, nhìn thì đẹp lạnh lùng, thật ra rất dễ chung Lâm đặt chiếc hộp trên cái tủ ở cửa, khom lưng “Không quấy rầy phu nhân nữa, tôi ở dưới lầu chờ phu nhân. Phu nhân cứ từ từ, thời gian còn sớm.”Cửa được Cao Lâm đi ra nhẹ nhàng đóng lại.“An An?” Phòng ngủ không bật đèn, Tô Bảo tỉnh lại, không nhìn thấy Tô An thì bò xuống giường, bạch bạch bạch chạy chậm ra khỏi phòng ngủ theo thói quen đi tìm Tô An ôm lấy Tô Bảo “Tô Bảo là Tiểu Cư Cư sao?”“Tô Bảo và Tiểu Cư Cư giống nhau, ăn được ngủ được.”Tô Bảo dụi dụi mắt “Ừm.”Tô An không khỏi vui vẻ, con trai cô cũng quá dễ thương rồi, rất rất đáng Tô Bảo đi tới nhà vệ sinh, Tô An vừa tắm rửa cho Tô Bảo, vừa nói “Chờ chút nữa mẹ nhỏ tới cùng Tô Bảo, Tô Bảo chơi với mẹ nhỏ trước một lúc có được không?”“Vâng ạ.” Tô Bảo bóp con vịt cao su trôi nổi trên mặt nước “An An thì sao?”Tô An ngồi xổm xuống, chồm hổm bên rìa bồn tắm, xoa cánh tay trắng như tuyết giống như ngó sen của Tô Bảo, tiếp tục thoa sữa tắm em bé cho cậu “Tạm thời có việc, rất nhanh sẽ về thôi, quay về cùng Tô Bảo đi ngủ.”Không bao lâu, Đông Thanh tới đây. Tô An đang cho Tô Bảo ăn cơm, non nửa bát sủi cảo, Tô Bảo ăn rất chậm.“Để tớ đi.” Đông Thanh nhận lấy cái bát trong tay Tô An, Tô An đi theo quần Bảo chậm rãi ăn hết nửa bát sủi cảo, Tô An đúng lúc thay lễ phục xong đi ra. Cửa phòng ngủ vừa mở ra, ánh mắt Đông Thanh lướt qua, cái thìa cho Tô Bảo ăn miếng sủi cảo cuối cùng dừng lại.“Tiểu Tô Bảo, con xem mẹ con đẹp không?” Đông Thanh ôm lấy Tô Bảo Bảo bóp tai của mình lên, giọng nói non nớt tràn ra “Rất đẹp ạ!”

tặng anh một tình yêu nhỏ